Tuần lễ đầu tiên của Tháng Chín đã trôi qua với đầy sự việc kỳ quái khiến cho Sơn Nam cảm thấy thân thể mệt mỏi rã rời vào ngày cuối tuần.
Hôm nay, Sơn Nam cho phép mình nằm ườn lười biếng trên giường.
Cậu cố thư giãn với không khí của buổi sáng trong lành. Cậu tập trung suy nghĩ tích cực, gạt khỏi đầu những hình ảnh đáng sợ mà không lấy gì làm tốt cho tâm trí trong những ngày qua.
Quên đi nào!
Sơn Nam ra lệnh cho tâm trí của mình…
Quên đi cái xác của thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn.
Quên đi đôi mắt sáng rực có đồng tử như loài mèo của Nhật Vương cùng nụ cười nguy hiểm của cậu ấy nữa.
Và mặc kệ Dũng Thám Tử lớp 11B nghĩ sao thì nghĩ.
À, còn cả cô gái tên Xuyến Chi bên lớp 11C nữa – nhìn rất xinh nhưng mà móng tay của cô nàng thì thật kinh dị.
Còn giọng nói thiên thần…
Riêng giấc mơ này và hương hoa ly thơm ngát của cái đêm bị sốt thì Sơn Nam không muốn quên chút nào. Nó là niềm an ủi cho cậu trong quãng thời gian cô độc gần đây.
Bỗng nhiên, ở xa xa ngoài đường, vang lên tiếng còi xe cứu thương, phá hủy sự yên tĩnh mà Sơn Nam đang cố tận hưởng. Tiếng còi ngày càng to dần, có khi xe sắp đi ngang qua khu nhà trọ nơi cậu ở.
Phòng trọ của Sơn Nam nằm tít trên sân thượng trong một tòa chung cư mini bảy tầng. Căn phòng nhỏ xinh và tách biệt này thật sự tối ưu cho kinh tế gia đình cậu, nhưng không tốt cho sức khỏe của cậu. Ở đây, cậu cảm nhận rõ ràng nhất sự chênh lệch nhiệt độ giữa ban đêm lạnh ngắt và ban ngày nóng nực.
Đến cổng khu trọ của Sơn Nam thì tiếng còi xe dừng lại. Cùng lúc đó, tiếng sủa ăng ẳng của Kitty – con chó Chihuahua của bà chủ nhà trọ vang lên. Kitty bé hơn cả một con mèo nhưng thái độ thì luôn ghê gớm như thể nó là chó Béc giê.
Sơn Nam bỗng thấy hiếu kỳ, cậu mở cửa ra sân thượng để quan sát cảnh tượng bên dưới. Đúng là xe cứu thương đang đậu trước cổng khu trọ nơi cậu ở thật.
Sơn Nam nheo mắt lại để nhìn cho kỹ hơn. Mắt cậu dạo này có vẻ tăng độ do những đêm thức chơi game trong bóng tối trước kia.
Từ trên xe cứu thương, những nhân viên y tế mặc trang phục bảo hộ kín mít từ đầu đến chân y chang CDC nhảy xuống. Tác phong của họ nhanh nhẹn như của các đặc nhiệm hơn là những người làm trong ngành y tế.
Sự khẩn trương trong hành động và sự cẩn thận trong trang phục của những nhân viên y tế này làm Sơn Nam nhớ tới thời kỳ dịch Covid bùng nổ cách đây mấy năm. Nhưng dịch Covid hiện tại đã bị đẩy lùi từ lâu, giờ nó cũng chỉ như cúm mùa thông thường. Bệnh nhân có thể ăn uống, vui chơi tại nhà như thể họ vẫn khỏe mạnh mà không bị đưa đến các khu cách ly.
Không biết dưới đó đang có việc gì nhỉ?
Băn khoăn của Sơn Nam đã được trả lời ngay!
Những nhân viên y tế kiêm đặc nhiệm đang ‘áp giải’ bệnh nhân, người mà cũng phải mặc đồ bảo hộ – với hai tay trói ra phía sau. Chính xác phải gọi là ‘áp giải’ theo cái cách mà người bệnh đang bị lôi lên xe cứu thương một cách thô bạo.
Bệnh nhân có vẻ không ưa thích gì sự hộ tống có phần hơi bạo lực này. Anh ta giãy dụa và cố chống trả để thoát khỏi các nhân viên y tế. Do tay đã bị trói nên anh ta chỉ còn vũ khí là bộ răng mà anh ta đang sử dụng chúng một cách hoang dại để cố cắn những người áp giải mình.
Đột nhiên, bệnh nhân đứng sững lại…
Sơn Nam tưởng bệnh nhân biết suy nghĩ mà ngoan ngoãn tuân thủ theo hướng dẫn y tế nhưng không phải. Hình như anh ta bị co cứng cơ toàn thân trong độ vài giây.
Rồi bệnh nhân gập người xuống, anh ta ho sù sụ, và… nôn ra một đống máu.
Máu bắn cả lên trang phục của nhân viên y tế đứng gần nhất. Ngay sau đó, bệnh nhân ngã nhào xuống đất, toàn thân anh ta co giật trên vũng máu của chính mình.
Các nhân viên y tế đã rất bình tĩnh kéo bệnh nhân lên băng ca, rồi trói nghiến anh ta vào đó và đẩy lên xe cứu thương. Còi xe tiếp tục hú lên khi xe bắt đầu di chuyển rời khỏi khu nhà.
Mắt Sơn Nam mở to, cậu thở dốc, dạ dày quặn lên, trống ngực đập thình thịch khi chứng kiến toàn bộ cảnh bắt bớ vừa rồi.
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Nội dung chương này chỉ khả dụng khi đọc từ ứng dụng COMI