Tiềm Thức Và Vùng Đất Hứa
“Sinh tử không phải là một ranh giới cố định, mà là một vùng xám nơi tiềm thức và số phận đan xen.”
Phần 1: Tiếng Nói Từ Vùng Không Gian Trắng
Khái niệm về thời gian hoàn toàn biến mất.
Việt thấy mình đang đứng lơ lửng giữa một vùng hư vô mênh mông, trắng xóa đến rợn ngợp. Không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có một nỗi cô độc bao trùm. Cảm giác đau đớn xé rách cơ thể từ liều thuốc ngủ cực mạnh trước đó dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến kỳ quái.
Gì thế này? Mình đang ở đâu? — Việt tự hỏi, đôi bàn tay vô giác đưa lên trước mắt. Lại là không gian kỳ quái này… Là giấc mơ trước khi chết, hay mình đã thực sự bước sang bên kia cửa tử?
“Nơi này thật sự rất đau…” — Một âm thanh thoảng qua như tiếng thì xầm của gió, vang vọng từ phía sau.
Việt giật mình quay lại. Cách cậu vài bước chân, một người phụ nữ đang ngồi khoanh chân tĩnh lặng. Bờ vai cô rộng, vóc dáng toát lên vẻ cường tráng nhưng vẫn giữ được những đường nét kiêu hãnh, quyến rũ. Gương mặt cô mang vẻ đẹp lai Tây sắc sảo, hoàn hảo như một bức tượng điêu khắc cổ đại, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc ngủ hàng thiên kỷ.
“Cô là ai? Thiên thần dẫn đường sao?” — Việt ngập ngừng lên tiếng.
Không có câu trả lời. Bầu không khí xung quanh đột ngột chùng xuống, đặc quánh và u uất.
“Masd Fagd Jusgh Fasghh Loghj ashg Gusi fe kalasg jenmesg kisj gsin luso ko Nebagh Gog Tehsg Onobisest jorguergh Trần Hoàng Việt…”
Thứ ngôn ngữ cổ xưa vô nghĩa phát ra từ khuôn miệng người phụ nữ, rung lên những tần số kì lạ chấn động vào sâu trong màng nhĩ. Ngay sau đó, đôi mắt cô bất ngờ mở phụt. Bờ mi cong nâng lên, tiết lộ đôi đồng tử đỏ rực như máu đang xoáy sâu vào tâm trí Việt. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi cô.
“Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi… sinh vật mới đại diện cho chủng loài của Hệ Thái Dương. Kẻ mang trong mình dòng máu Onobie thuần khiết — Trần Hoàng Việt.”
Việt lùi lại một bước, tim đập liên hồi: “Onobie? Cô đang nói cái gì vậy? Cha tôi họ Trần, mẹ tôi họ Nguyễn! Tôi làm gì có dòng họ nào tên là Onobie?!”
Người phụ nữ không đáp lời bằng tiếng Việt nữa. Cô cất lời bằng thứ cổ ngữ ma mị:
“Ggos ghasg Bsagh Fsashj Tkagjn Usuhnmanu Goysy Sigsi Cujegts Mandhs…”
(Không đâu, ngươi đang mang trong mình sức mạnh của một giống loài từng làm chủ thực tại này.)
“Sagh s Gog Tehsg ugsh kigsaeh Ygosuah…”
(Sức mạnh đó nằm ngay trong trái tim… và dòng máu đang sục sôi của ngươi.)
Chưa kịp để Việt tiêu hóa những lời vô lý ấy, nụ cười của người phụ nữ đột ngột biến chất. Đôi mắt đỏ rực ánh lên sát khí lạnh xương sống. Cô ta tiếp tục bằng tiếng Việt, giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ:
“Thôi, không làm mất thời gian nữa. Ta sẽ kết thúc ngươi ngay tại đây.”
“Cái gì?! Giết tôi?” — Việt bàng hoàng gào lên — “Chẳng phải tôi đã chết rồi sao?!”
“Chết ư? Hahaha!” — Tiếng cười vang lên chua chát — “Sự suy nghĩ thiển cận của giống loài loài người nhỏ bé. Ngươi nên thực sự tan biến thì hơn!”
Phập! Phập! Phập!
Từng thớ thịt đằng sau lưng người phụ nữ nứt rách. Ten chiếc xúc tu lai giữa cơ khí và xương người lao ra, vây hãm lấy không gian. Những đầu ghim sắc nhọn chĩa thẳng về phía Việt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Việt quay đầu bỏ chạy trối chết trong không gian hư vô.
Nhưng những chiếc xúc tu lao đi với tốc độ kinh hoàng. Một đầu gai nhọn hoắt quất mạnh, quấn chặt lấy cổ chân Việt kéo giật lại. Việt ngã rầm xuống. Ngay khoảnh khắc bàn tay cậu chạm vào “mặt đất”, không gian trắng xóa đột ngột nứt nẻ thành vô số mảng vỡ.
Trái Đất bên dưới chân cậu mở ra một vực thẳm đen ngòm. Việt rơi tự do vào không trung. Người phụ nữ với mười chiếc xúc tu lơ lửng phía trên, thả chân cậu ra rồi lạnh lùng dõi theo bóng dáng cậu chìm nghỉm vào khoảng không tăm tối…
Phần 2: Hiện Trường Ở Đảo Cát Bà
Cùng thời điểm: Tàn tích Đảo Cát Bà, Hải Phòng.
Vụ nổ tại nhà máy hạt nhân bỏ hoang trên đảo Cát Bà đã biến một vùng rộng lớn thành bình địa. Tàn dư phóng xạ và khói đen bốc lên nghi ngút. Tuy nhiên, đằng sau bức màn sự cố kỹ thuật mà truyền thông thêu dệt, tổ chức sát thủ quốc tế ZJ đã âm thầm tiếp quản hiện trường.
Đội đặc nhiệm MSS thuộc ZJ được điều động tới rìa phía Tây Nam đảo Cát Bà — khu vực sát tổn thất nhất nhưng cũng gần khu dân cư nhất.
“Hmm… Bán kính này xem ra chẳng có gì thú vị nhỉ?” — Kudy Kanraistoes khoanh tay, chán nản nhìn dải đất đen ngòm.
“Có vẻ cô tiểu thư nhà ta đang thấy thất vọng sao?” — Một giọng nói khiêu khích vang lên. Nữ sát thủ Tans Viatiant (Saudi) bước ra từ bóng râm, tựa lưng vào mảng tường đổ nát.
“Chà, tưởng ai hóa ra là quý cô Saudi.” — Kudy nhếch môi — “Nghe nói chị vừa từ Arabia về, tổ chức gọi khẩn cấp đến mức này cơ à?”
“Rõ ràng rồi. Không có việc quan trọng thì làm sao phải gọi ta về gánh vác cùng cô em chứ?” — Tans mỉm cười trêu chọc.
Kudy lạnh lùng quay đi, quay sang hai thành viên kỹ thuật đang rà soát máy quét sóng sinh học: “Muôn, Hoàng! Có tín hiệu nào không?”
Muôn — chuyên gia dò tìm — thở dài nâng chiếc máy đo tần số: “Này đội trưởng, trong cái bán kính ăn trọn sóng xung kích và phóng xạ này mà còn sinh vật sống thì đúng là phép màu đấy.”
“Thôi nào!” — Hoàng vỗ vai Muôn — “Làm nhanh lên còn về đánh một bữa bia chứ!”
“Cảm ơn, tôi không rảnh uống bia với anh.” — Muôn đáp thẳng thừng.
Hoàng tặc lưỡi quay sang Kudy: “Này Muôn, dạo này Kudy nghiêm túc quá nhỉ?”
“Điều đó là dĩ nhiên.” — Muôn thì thầm — “Cô ấy mang dòng máu cấp cao của Hoàng gia Kanraistoes. Dòng tộc quý tộc tối cao đấy.”
“Ước gì tôi cũng được sinh ra trong một gia tộc đỉnh như thế.” — Hoàng than thở.
“Anh sinh ra trong gia tộc heo ỉn là hợp nhất rồi, đòi hỏi gì nữa?” — Muôn mỉa mai.
“Này bà cô! Muốn ăn đòn à?!”
“Hai người mà còn nhảm nhí nữa, tôi sẽ cắt lưỡi vứt cho chó ăn đấy.” — Giọng Kudy vang lên đanh thép khiến cả hai lập tức im bạt, nghiêm cẩn đứng thẳng hàng.
“Được rồi, hai người ở lại đây thu thập dữ liệu ngoài biên. Tôi sẽ một mình tiến sâu vào tâm vụ nổ.” — Kudy ra lệnh rồi quay lưng lao vút vào màn khói độc.
Phần 3: Cuộc Chạm Trán Với Bầy Dịch Bệnh
Việt bừng tỉnh.
Cơn đau dữ dội xé rách lồng ngực kéo cậu trở về thực tại. Cậu nằm dưới đống đổ nát của một lùm cây gãy nát tại vùng rìa thị trấn Cát Bà. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm chiếu qua kẽ lá làm mắt Việt nhức bối.
Cánh tay trái của cậu đã gãy gập, toàn thân tê dại. Cơn thèm nước và cảm giác kiệt sức đè nặng lên từng nhịp thở. Nhưng bằng một động lực kỳ lạ nào đó đang cuộn trào trong huyết quản, Việt gạt bỏ khúc gỗ đè trên người, gượng dậy lê từng bước chân khập khiễng về phía con đường dẫn vào công viên thị trấn.
Thị trấn Cát Bà hoang vắng không một bóng người. Những ngôi nhà sập nát, cửa kính vỡ vụn vãi đầy đường.
Việt lết đến một chiếc ghế đá trong công viên, ngã gục xuống. Cậu xé dải áo phông bẩn thỉu, gồng mình bó nẹp cánh tay gãy. Trong lúc choạng vạng sắp ngất đi vì mất nước, một tiếng động rón rén vang lên đằng sau rặng cây.
Hai con chó Béc-giê bước ra. Mắt chúng đục ngầu, khoang miệng rách rưới chảy ra thứ nước bọt màu đen xám. Một mảng thủy tinh lớn gắm sâu vào sọ con dẫn đầu, nhưng nó vẫn di chuyển cuồng bạo như không hề có cảm giác đau đớn.
“Chủ… chủ của tụi mày đâu?” — Việt thều thào, giơ bàn tay run rẩy ra — “Tao… tao cũng đang tìm người…”
Gầm!
Không có lòng trắc ẩn nào cả. Con Béc-giê lao thẳng tới, ngoạm chặt lấy cổ chân Việt!
“Áaaa!” — Việt gào lên trong đau đớn, ngã ngửa ra mặt đường. Con quái vật chồm lên, hàm răng tanh hưởi chực táp vào cổ cậu. Trong khoảnh khắc sinh tử, Việt vơ lấy vỏ chai thủy tinh gần đó, đập mạnh vào đầu nó. Con chó rống lên, nhả ra rồi lùi lại.
Cùng lúc đó, cơ thể con vật bắt đầu biến dị kinh hãi. Phóng xạ và mầm vi-rút cổ đại kích hoạt bên trong nó: Lưng nó mọc ra những chiếc gai xương gồ ghề, khoang miệng nứt rách làm bốn như cánh hoa quỷ, cất lên tiếng gầm xé óc.
Việt run rẩy rút khẩu súng Colt — kỷ vật của cha — từ trong túi áo ra.
Đoành!
Phát bắn đâm xuyên sọ con thú biến dị khiến nó ngã gục tại chỗ. Nhưng con Béc-giê thứ hai ngay lập tức lao tới. Bằng phản xạ quỷ quái, cái lưỡi dài nhọn của nó phóng ra đánh văng khẩu Colt khỏi tay Việt.
Mất vũ khí, Việt nhanh trí vơ lấy hòn đá ném mạnh vào chiếc xe hơi gần đó để kích hoạt còi báo động. Tiếng còi rên siết khiến con quái vật hoảng loạn. Tranh thủ thời gian, Việt bò về phía bụi cây, chộp lấy khẩu Colt vừa tìm lại được và bắn gục con thú thứ hai ngay khi nó chồm tới.
Việt gục xuống mặt đường, thở dốc. Nhưng vận đen chưa dừng lại.
Từ trên bờ tường công viên, một con Pitbull biến dị khổng lồ với khoang miệng xé rộng nhảy xổ xuống, nhắm thẳng vào đầu Việt! Cậu nhắm mắt lại, buông xuôi…
Phập!
Một chiếc xúc tu kim loại sắc bén từ đâu phóng tới, đâm xuyên sọ con Pitbull rồi hất văng xác nó sang một bên.
Phần 4: Nữ Sát Thủ Và Khẩu Colt Cổ Điển
Việt mở bừng mắt. Giữa màn đêm chạng vạng, một cô gái trẻ khoác chiếc áo măng-tô đen bước ra. Bốn chiếc xúc tu máy đằng sau lưng cô ta chầm chậm thu lại. Cô đang thản nhiên nghe điện thoại:
“Xong rồi. Chỉ toàn mấy con thú biến dị lặt vặt. Cho người vào dọn dẹp đi.”
“Vãi! Đội trưởng ăn xới hết thế thì tôi lấy đâu ra chỗ thể hiện chứ?!” — Tiếng Hoàng càu nhàu qua loa đài.
Kudy nhếch môi: “Rồi anh sẽ có đất diễn thôi.” Cúp máy, Kudy quay lại và bất ngờ khựng lại khi thấy Việt đang ngồi bệt dưới đất, tay vẫn lăm lăm khẩu súng.
“Này… Cậu là ai?” — Kudy nhíu mày — “Khu vực này đã được di tản hoàn toàn rồi cơ mà?”
Việt nuốt nước bọt, thều thào: “Cô… cô là cứu hộ sao? Cho tôi… xin ít nước… và đến cơ sở y tế…”
Kudy tiến lại gần, đôi mắt sắc lẹm đảo qua người Việt: “Cậu là khách du lịch?”
“Đúng… tôi là khách du lịch…” — Việt nói dối để che giấu ý định tự sát.
“Nói dối tệ thật đấy.” — Kudy bật cười lạnh lùng — “Khách du lịch nào lại mang theo một khẩu Colt 1911 – dòng súng quân dụng cổ điển hạng nặng thế này?”
Việt giật mình nhìn khẩu súng trên tay. Kudy khoanh tay, thong thả phân tích với vẻ am hiểu đáng sợ:
“Colt đã nộp đơn bảo hộ phá sản từ năm 2013 sau khi mất hợp đồng sản xuất M4 cho quân đội Mỹ vào tay công ty FN Herstal của Bỉ. M4 bị phàn nàn vì quá dễ kẹt đạn trong môi trường sa mạc, và Lực lượng Delta đã thay thế nó bằng HK416 từ lâu. Khẩu Colt trên tay cậu hiện tại là hàng sưu tầm đặc biệt của các sĩ quan cấp cao trong giới quân sự. Cậu là người của chính phủ đúng không?”
Việt bàng hoàng: “Sao cô lại biết nhiều về súng như vậy?!”
“Không chỉ vậy…” — Kudy tiến sát lại, ghé sát mặt vào Việt, hít một hơi nhẹ — “Hơi thở của cậu khập khiễng, nhịp tim bất ổn. Cậu mang một căn bệnh nan y bùng phát. Cậu đến đây không phải để du lịch, mà là để tìm một nơi hẻo lánh tự sát, đúng chưa?”
Việt chết đứng. Cô ta chỉ bằng ánh mắt và khứu giác đã đọc sạch mọi bí mật của cậu!
“Nhưng thật tiếc…” — Ánh mắt Kudy trở nên tàn nhẫn — “Cậu đã bị bầy quái thú lây nhiễm cắn. Dù có tiêm phòng cũng chẳng cứu nổi đâu. Và quan trọng hơn…”
Bốn chiếc xúc tu sau lưng Kudy bùng nổ, đâm sầm xuống mặt đất xung quanh Việt.
“Nguyên tắc của ZJ: Không để lại bất kỳ nhân chứng sống nào.”
Phần 5: Ranh Giới Sinh Tử Xung Quanh Dòng Sông
Việt dùng chút sức tàn nhảy chồm về phía sau, né tránh cú quất của chiếc xúc tu. Cậu ôm cánh tay gãy chạy trối chết vào dãy phố hoang tàn.
Kudy thong thả bước theo như mèo vờn chuột. Khi Việt nấp sau một máy bán hàng tự động, một chiếc xúc tu từ trên cao bổ xuống, kẹp chặt lấy cổ cậu nâng bổng lên không trung.
“Quá yếu ớt. Chơi đùa với con người các ngươi thật chán ngắt!” — Kudy mỉa mai.
Cô ta hất mạnh Việt văng xa hàng chục mét. Cơ thể Việt đập mạnh vào thành chiếc cầu bê tông bắc qua sông rồi rơi ngã gục. Xương sườn cậu như gãy vụn, ý thức bắt đầu mờ ảo.
Kudy bước chậm rãi đến bờ cầu. Một đầu xúc tu biến đổi thành con dao kim loại sáng quắc.
“Có di ngôn gì không?” — Cô ta lạnh lùng hỏi.
Việt nằm gục trên nền đá, mỉm cười cay đắng: “Chẳng còn gì… để mất nữa. Giết đi…”
Kudy vung con dao xuống!
RẮC! BÙM!
Thành cầu bê tông vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau vụ nổ hạt nhân bất ngờ đổ sập dưới áp lực. Cả mảng bê tông cùng cơ thể Việt rơi tự do, chìm nghỉm xuống dòng sông siết chảy bên dưới trước khi lưỡi dao của Kudy kịp chạm tới!
Kudy đứng trên bờ cầu nheo mắt nhìn dòng nước đen ngòm đang nuốt chửng Việt.
“Coi như ngươi may mắn.” — Cô ta thu hồi xúc tu, nhếch môi — “Một con mồi thú vị. Hy vọng dòng nước không làm ngươi chết quá sớm.”
Kudy rút điện thoại ra: “Rút quân. Hiện trường đã dọn dẹp xong.”
Dưới lòng sông lạnh ngắt, cơ thể Trần Hoàng Việt chìm dần vào bóng tối vô tận. Nước tràn vào phổi, kéo cậu trôi dạt ra phía biển lớn.
Trong cơn hấp hối, những ký ức tuổi thơ cứ thế hiện về như một thước phim quay chậm: Hình ảnh người cha nghiêm khắc nhưng luôn lo lắng, hình ảnh người anh trai Trần Hoàng Nguyên dũng cảm lao vào ngọn lửa năm nào…
Vậy là kết thúc sao? Căn bệnh… quái vật… và cái chết dưới lòng sông…
Việt từ từ nhắm mắt, buông tha cho số phận. Nhưng cậu không hề hay biết rằng, ngay trong khoảnh khắc tim cậu ngừng đập, dòng máu Onobie cổ đại trong cơ thể cậu bắt đầu phát ra ánh sáng màu đỏ sẫm… Quá trình tái sinh thực sự chỉ mới bắt đầu.
Nội dung chương này chỉ khả dụng khi đọc từ ứng dụng COMI