COMI
  • TRUYỆN TRANH
  • TIỂU THUYẾT
  • CỬA HÀNG XU
  • ĐĂNG TRUYỆN
Đăng nhập Đăng ký
  • TRUYỆN TRANH
  • TIỂU THUYẾT
  • CỬA HÀNG XU
  • ĐĂNG TRUYỆN
  • FAQ – Hỏi & Đáp
  • Giỏ hàng
  • Liên hệ
  • Về chúng tôi
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Novel Info
  1. Home
  2. Quỷ Xác Sống
  3. Chương 3 - Bầu Trời Cực Quang
Trước
Novel Info

Những Mảnh Ghép Xáo Trộn Và Ánh Sáng Kỳ Dị

“Chúng ta không còn tìm kiếm những con quỷ dưới gầm giường nữa, khi nhận ra rằng chúng vốn dĩ tồn tại ngay bên trong chính mình.”

— Charles Darwin

Mở Đầu: Thước Phim Ký Ức Và Những Vết Nứt Thực Tại

Liệu trên đời này có thực sự tồn tại ma quỷ? Chẳng ai dám khẳng định chắc chắn, trừ khi khoa học có thể đưa ra một lời giải giải thích thấu đáo. Đối với một kẻ đang nằm giữa ranh giới sinh tử như tôi, chuyện có một con quỷ ngự trị trong tâm trí hay ẩn nấp dưới gầm giường dường như chẳng còn quan trọng. Giới thưởng thức có thể cười nhạo, coi tôi là một kẻ mông côi sợ ma, nhưng vạn vật trong vũ trụ đều vận hành theo những quy luật riêng — và con người cũng không ngoại lệ.

Trong trạng thái mê bần thần giữa dòng nước lạnh ngắt, cuộc đời tôi hiện ra như một thước phim quay chậm. Tôi đang chiêm ngưỡng nó từ một thế giới của những kẻ đã chết.

Nhìn lại quá khứ, đời tôi đúng là một chuỗi kịch bản tàn khốc. Mất mẹ ngay từ khi vừa chào đời, cha lại bỏ mặc anh em tôi để lao vào những biến động chính trị. Hai anh em — tôi và Trần Hoàng Nguyên — phải lớn lên trong sự bọc lót của ông bà nội. Đến năm cấp hai, mối quan hệ giữa tôi và anh Nguyên rạn nứt nghiêm trọng bởi những hận thù không tên; anh dọn ra ngoài ngay sau năm hai đại học và tự mình thăng tiến. Lên cấp ba, tôi lại trở thành mục tiêu bắt nạt, trấn lột của lũ đầu gấu trong trường. Tuổi thơ của tôi là một cơn ác mộng kéo dài.

Điểm sáng duy nhất trong chuỗi ngày tăm tối ấy là Nguyễn — người anh họ luôn yêu thương, che chở cho tôi như một người anh ruột chuẩn mực. Nhưng rồi công việc cuốn anh đi xa. Không muốn trở thành gánh nặng, tôi lao vào học tập, giật giải học sinh giỏi suốt năm lớp 10 và 11. Thế nhưng, căn bệnh ung thư quái ác ập đến như đòn kết liễu, đẩy tôi đến quyết định tự sát bốc đồng trên đảo Cát Bà. Chưa kịp đền đáp công ơn của ông bà và anh Nguyễn, tôi đã vội gieo mình xuống biển.

Thật bất công… Nếu có kiếp sau, tôi nguyện sẽ trả trọn món nợ tình nghĩa này.

Nhưng kỳ lạ thay, trong chuỗi phim ký ức đang diễn ra, những mảnh ghép bắt đầu bị xáo trộn.

Bên cạnh những đắng cay chân thực, hàng loạt giấc mơ dị thường đột ngột xen vào. Tôi thấy bức ảnh đại gia đình chụp khi tôi còn là một đứa trẻ trên tay mẹ. Kỳ quái ở chỗ, thay vì bộ áo dài truyền thống ngày Tết, cha mẹ tôi lại khoác lên mình trang phục hoàng gia Châu Âu cổ điển — cha trông như một vị bá tước đầy uy quyền, còn mẹ là một nữ chiến binh cao quý. Đứng sau lưng họ không phải bà con họ hàng, mà là một đoàn gia nhân và quản gia ăn mặc theo phong cách gia tộc phương Tây cổ đại.

Nhà mình làm gì từng thuê người hầu như thế? Đây là đâu?

Chưa dừng lại ở đó, hình bóng một cô bé kỳ lạ liên tục xuất hiện. Trong những giấc mơ thuở nhỏ, cô bé ấy luôn là người giải cứu tôi khỏi những cơn ác mộng và nắm tay dẫn tôi đi tìm mẹ. Nhưng hôm nay, giấc mơ ấy bị bóp méo hoàn toàn. Cô bé không xuất hiện nữa. Thay vào đó là người phụ nữ mang mười chiếc xúc tu quái dị — kẻ đã truy sát tôi trong vùng không gian trắng — cùng hình ảnh người mẹ hiền từ đột ngột biến thành quái vật.

Mọi thắc mắc chưa có lời đáp thì khung cảnh lại biến đổi. Tôi thấy mình chìm lịm dưới đáy biển thẳm. Bên dưới chân tôi, một luồng ánh sáng xanh lam kỳ dị tỏa ra gợn sóng. Tôi tiến lại gần và bàng hoàng nhận ra một người phụ nữ đang lơ lửng — kẻ có gương mặt giống hệt nữ sát thủ ở Cát Bà nhưng mái tóc lại mang sắc thái khác biệt.

Bất ngờ, bàn tay lạnh ngắt của cô ta chộp lấy cổ tay tôi! Răng hàm cô ta tách ra làm nhiều mảng, lộ ra khoang miệng dị dạng. Cùng lúc đó, nữ sát thủ Cát Bà với dàn xúc tu thép lao đến từ phía sau. Cả hai quái vật vây hãm, khóa chặt tay chân tôi, chực nuốt chửng lấy đầu tôi…

“Này cháu ơi! Cháu có sao không?!”

Một tiếng gọi mơ hồ vang lên, xé rách cơn ác mộng. Ánh sáng từ hư vô bùng nổ, rọi thẳng vào mắt tôi.

Phần 1: Bờ Biển Đồ Sơn Và Cuộc Tẩu Thoát Bất Bằng

Tôi mở bừng mắt. Trần nhà mờ ảo thay bằng bầu trời xanh cùng những gương mặt xa lạ đang ghé sát.

“Này cháu ơi, nghe thấy ta nói không?” — Một người đàn ông trung niên lo lắng.

“Cậu ta tỉnh rồi! Mau gọi xe cấp cứu đi!” — Người phụ nữ bên cạnh reo lên.

Ánh nắng chói chang gắt gỏng đập vào mắt khiến tôi nheo lại. Xung quanh vang vọng tiếng sóng vỗ rì rào.

“Này cậu bé, cháu thấy trong người thế nào?” — Người phụ nữ hỏi.

Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh: “Đây… đây là đâu ạ?”

“Bãi biển Đồ Sơn chứ đâu!” — Bác cứu hộ tiến lại gần, giải tán đám đông đông đúc — “Mọi người tản ra cho tổ y tế làm việc nào!”

Nhân viên y tế lập tức tiếp cận, kiểm tra các vết cào xé dữ dội trên cơ thể tôi: “Cháu bị cá mập tấn công à? Vết thương nguy hiểm quá, phải đưa vào viện gấp!”

Tôi gượng gãi đầu: “Dạ… không phải đâu ạ. Cháu không sao…”

Trong lúc nhân viên y tế bận rộn gọi xe cấp cứu và cử người đi lấy nước uống cho tôi, não bộ tôi hoạt động hết công suất. Tôi giật mình nhớ ra khẩu súng Colt 1911 vẫn đang nhét giấu trong túi áo. Nếu xe cấp cứu đến và cảnh sát can thiệp, tôi sẽ tiêu đời.

Nhìn thấy nhân viên trực quay lưng đi, tôi nén đau gượng dậy, lén lút lẩn vào dòng người trên bãi biển rồi biến mất sau dãy hành lang ven đường.

Phần 2: Bờ Dốc Đèo Và Chuyến Xe Đêm Kỳ Lạ

Tiếng còi xe cứu thương hú lên đằng xa. Tôi lê từng bước chân nặng trĩu lên con đường đèo ngoằn ngoèo dẫn về trung tâm Hải Phòng.

Nén cơn đau xé thịt từ cánh tay bó nẹp và những vết thương rỉ máu, tôi nhẩm tính: Từ đây về đến phòng trọ phải hơn 17 cây số. Với tốc độ lê bước này, phải mất ít nhất 3 đến 4 tiếng đồng hồ…

Tôi mò vào túi áo tìm mảng giấy ghi số điện thoại tài xế taxi ban chiều, nhưng mảnh giấy đã bị xé rách và rơi mất từ lúc nào. Tôi ngã gục xuống vệ đường, kiệt sức và bất lực.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe máy rầm rộ vang lên từ phía khúc ngoặt. Ánh đèn pha sắc lẹm rọi thẳng vào mặt làm tôi chói mắt. Một chiếc xe phân khối lớn dừng khựng lại ngay trước mặt tôi.

Người ngồi trên xe cởi chiếc mũ bảo hiểm đua xe, để lộ gương mặt lai sắc sảo với mái tóc bạch kim điểm xuyệt vài lọn đen ma mị.

“Này anh bạn! Có muốn đi nhờ xe không mà lại đứng thẫn thờ ở đèo thế kia?” — Cô gái cất giọng trầm ấm, hào sảng.

Tôi ngập ngừng: “À… ừm, phiền bạn quá. Cảm ơn nhé.”

Cô gái ném cho tôi chiếc mũ bảo hiểm phụ: “Đội vào rồi leo lên nhanh nào!”

Chiếc xe xé gió lao đi trên con đường đêm. Qua những câu chuyện xã giao trên đường, cô giới thiệu tên mình là Vương Mai Hoa (tên thật là Traisintino), 17 tuổi, mang hai dòng máu Nga – Việt và mới chuyển về Hải Phòng sinh sống.

“Tên bạn đẹp thật đấy, Vương Mai Hoa.” — Tôi khen ngợi.

Mai Hoa bật cười khoái chí: “Cảm ơn nhé! Nhìn cậu tả tơi thế này, bị lạc nhóm du lịch à?”

“Tôi… đi có một mình thôi.” — Tôi đáp tránh né.

Khi xe tiến gần về khu trung tâm, tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm và ngơ ngác. Những dải cực quang màu xanh lục và tím thẫm khổng lồ đang uốn lượn rực rỡ kéo dài từ chân trời này sang chân trời khác. Một hiện tượng thiên văn kỳ vĩ nhưng bất thường đến rợn người ở một quốc gia nhiệt đới như Việt Nam.

“Đẹp thật đấy…” — Mai Hoa vừa lái xe vừa trầm ồ — “Tí nữa về phải chụp vài tấm selfie mới được!”

Phần 3: Cuộc Chạm Trán Ở Khu Chung Cư

Chiếc xe dừng lại trước sảnh một khu chung cư cao cấp. Mai Hoa tháo mũ bảo hiểm, nhiệt tình bảo: “Nhà mình ở tầng 7 chung cư này. Cậu chờ chút mình cất đồ rồi chở cậu về tận nhà cho an toàn.”

“Không cần đâu, nhà tôi cũng gần đây thôi.” — Tôi xua tay từ chối.

“Thế à? Vậy tốt quá!” — Mai Hoa cười tươi — “Mà thôi, chị mình cũng vừa về tới nơi rồi kìa.”

Tiếng bước chân nhe nhàng nhưng nặng trĩu áp lực vang lên từ phía sảnh chung cư. Một giọng nói quen thuộc cất lên khiến toàn thân tôi đóng băng:

“Ồ, nhóc về rồi đấy à? Lại còn dẫn bạn về nữa cơ đấy?”

Tôi chậm rãi quay đầu lại. Ánh đèn sảnh chiếu rọi gương mặt của người phụ nữ vừa bước ra. Đôi mắt sắc lẹm, nụ cười nửa miệng đầy tà khí — Kudy Kanraistoes! Nữ sát thủ mang xúc tu sắt tại hiện trường Cát Bà!

Khí lạnh tột cùng chạy dọc sống lưng tôi. Tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Áp lực sát khí từ người Kudy tỏa ra đè nặng khiến tôi không thể cử động nổi dù chỉ là một ngón tay.

“Chào cậu.” — Kudy tiến lại gần, nụ cười giả tạo nở trên môi — “Bạn thân của em gái tôi có vẻ như vừa trải qua một chuyến đi chơi đầy sóng gió nhỉ?”

Tôi đứng chết lặng, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Tiêu rồi… Mình phải chạy… Nhưng cơ thể không chịu nghe lời!

Trong lúc run rẩy, khẩu Colt 1911 giấu trong vạt áo bất ngờ trượt ra, rớt thẳng xuống mặt đất.

Xong rồi! — Tâm trí tôi gào lên trong tuyệt vọng.

Nhưng trước khi khẩu súng kịp chạm sàn, một bóng đen lóe lên với tốc độ vượt xa hạn định chuyển động của mắt người. Kudy đã đứng ngay trước mặt tôi từ lúc nào, khẩu Colt nằm gọn gàng trên tay cô ta.

Cô ta ghé sát tai tôi, thì thầm bằng giọng điệu ma quái: “Có vẻ như em không nên bất cẩn thế đâu… Đồ của em, chị bỏ lại vào túi áo rồi đấy nhé.”

Chỉ trong một chớp mắt, khẩu súng đã nằm lại gọn gàng trong túi áo tôi. Kudy thản nhiên lướt qua tôi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mai Hoa không hề hay biết sự răn đe chết người vừa diễn ra. Cô chạy lại hỏi tôi với vẻ lo lắng: “Kiên? Cậu sao thế? Sao tự nhiên mặt mày cắt không còn một giọt máu vậy?”

Tôi hoảng loạn lùi lại, hét lớn: “Đừng qua đây! Đừng chạm vào tôi!”

Nói rồi, tôi quay đầu lao vút vào màn đêm, bỏ lại Mai Hoa đứng ngơ ngác nhìn theo với vô số thắc mắc.

Phần 4: Căn Phòng Trọ Và Những Bản Tin Tận Thế

Tôi tháo chạy thục mạng về căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm. Khóa chặt cửa phòng, tôi tựa lưng vào cánh cửa, thở dốc như vừa thoát khỏi miệng án tử.

Lao vào phòng tắm, tôi cởi bỏ quần áo. Kỳ lạ thay, những vết thương sâu do bầy chó biến dị xé rách trên cơ thể tôi đã khép miệng một cách thần kỳ, biến thành những vệt sẹo mờ nhạt. Tôi xả nước xà phòng gột rửa sạch sẽ đống máu khô rồi quấn lại băng gạc.

Pha một gói mì ăn liền, tôi bật chiếc máy tính cũ lên để tìm kiếm thông tin về trung tâm tiêm phòng bệnh dại VNVC. Nhưng ngay khi mở trình duyệt, bảng tin tức hiện lên khiến tôi bàng hoàng. Hàng loạt từ khóa hot nhất trong ngày phủ kín màn hình:

Cơn bão Mặt Trời kỷ lục sượt qua Trái Đất, làm tê liệt toàn bộ hệ thống vô tuyến toàn cầu.

Hiện tượng Cực quang xuất hiện dày đặc tại các vùng xích đạo và Đông Nam Á.

Hàng loạt lò phản ứng hạt nhân trên thế giới đồng loạt gặp sự cố nổ tung sau sự kiện từ trường.

Trạm vũ trụ ISS mất tín hiệu hoàn toàn.

Bùng phát hiện tượng động vật biến dị và dại cuồng sát tại các vùng ven biển.

Phát hiện vật thể đen khổng lồ phát sáng bí ẩn đang lẩn trốn đằng sau Sao Hải Vương.

Tôi bàng hoàng lướt qua từng trang báo. Mới vắng mặt vài ngày mà thế giới dường như đang đếm ngược đến ngày Tận Thế!

Tôi click vào bài báo đưa tin về vật thể màu đen đằng sau Sao Hải Vương. Dòng dữ liệu được đăng tải ngày 28/8/2026 khẳng định một khối kiến trúc màu đen khổng lồ đang di chuyển quỹ đạo song song với các hành tinh vòng ngoài Hệ Thái Dương, giống như một thế lực ngầm đang dõi theo Trái Đất.

Cái kịch bản này… chẳng lẽ giống hệt phim “Knowing 2009”? Người ngoài hành tinh đang chờ Trái Đất diệt vong để ra tay sao?

Chưa kịp suy nghĩ thêm, một cơn đau dữ dội từ lồng ngực bùng nổ.

“Áaaa! Cái quái gì thế này?!”

Căn bệnh ung thư phổi quái ác bùng phát dữ dội gấp mười lần bình thường. Cơ thể tôi nóng rực như bị thả vào lò luyện ngục. Toàn thân tê liệt, hai chân hoàn toàn mất cảm giác.

Tôi ngã rần xuống sàn nhà, quằn quại bò lê về phía chiếc tủ đầu giường. Tay tôi chộp lấy lọ thuốc giảm đau liều cao, dốc toàn bộ những viên thuốc còn lại vào miệng rồi nuốt chửng cùng ngụm nước lã.

Cơn đau vẫn không hề thuyên giảm. Mắt tôi tối sầm lại, nhịp tim lịm dần. Tôi gượng hết chút sức tàn bò lên giường, từ từ chìm vào cơn hôn mê sâu…

Phần 5: Cuộc Trò Chuyện Trong Bóng Tối

Tại căn hộ tầng 7 khu chung cư.

Traisintino (Mai Hoa) đang dọn hai bát mì xào nóng hổi ra bàn ăn. Kudy thong thả bước ra, đón lấy ly nước chanh từ tay em gái rồi bật tivi lên xem bản tin thời sự.

Lấp liếm ly nước, Kudy bất ngờ lên tiếng: “Này em gái, cậu bạn tên Việt mà em chở về lúc nãy…”

“Sao thế chị?” — Traisintino tò mò.

“Cậu ta chính là vật thể sống sót sau vụ nổ hạt nhân tại quần đảo Cát Bà đấy.”

Traisintino kinh ngạc đánh rơi chiếc thìa: “Cái gì?! Thật sao chị?! Sao chị không nói sớm để em ra tay thủ tiêu cậu ta luôn trên đường?!”

Kudy nhếch môi cười bí hiểm: “Không cần đâu. Cậu ta thú vị hơn em nghĩ nhiều.”

“Ý chị là sao?”

Kudy thong thả phân tích: “Cậu ta không chỉ phơi nhiễm phóng xạ ở khoảng cách cực gần mà còn bị lũ chó biến dị dại cắn xé. Theo lý thuyết, một con người bình thường sẽ chết trong vòng mươi phút. Nhưng hệ miễn dịch và cơ chế trong người cậu ta lại đang hấp thụ nguồn năng lượng phóng xạ đó để tự phục hồi.”

Traisintino nhíu mày: “Một bộ máy hấp thụ hạt nhân? Con người làm sao có được thứ đó chứ?”

“Đúng vậy.” — Kudy ánh lên nét tà mị trong mắt — “Chị đặt ra ba giả thuyết:

Một: Cậu ta là di sản tiến hóa còn sót lại của Balcolekh.

Hai: Cậu ta đã đột biến, phá bỏ giới hạn sinh học của loài người.

Ba: Cậu ta mang trong mình dòng máu thuộc về chủng loài của chúng ta.”

“Không thể nào!” — Traisintino thốt lên — “Trong danh sách thuần chủng của tổ chức ZJ làm gì có tên cậu ta?!”

“Vậy nên chị mới giữ lại mạng cho cậu ta.” — Kudy đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ hướng về phía thành phố — “Khu chung cư này đầy camera, ra tay ở đây chỉ thêm phiền phức. Hãy trà trộn vào cuộc sống thường ngày của cậu ta. Theo dõi mọi biến chuyển. Nếu cậu ta mất kiểm soát… lúc đó giết cũng chưa muộn.”

Phần 6: Bể Máu Tái Sinh

Trong tầng sâu tiềm thức của Trần Hoàng Việt.

Cơn đau xé thịt đã biến mất. Việt thấy mình đang lơ lửng trong một bể nước đặc quánh màu đỏ thẫm như máu tươi.

Thân thể cậu đang biến đổi một cách kinh dị: Các ngón tay dài ra với những chiếc móng nhọn sắt như dao cạo. Lồng ngực nứt rách, lộ ra trái tim đang phát ra ánh sáng đỏ sẫm lung linh kỳ ảo.

Một bóng đen bí ẩn bước lại gần. Hắn dùng chiếc kẹp kim loại lấy đi trái tim đang đập liên hồi của Việt, cẩn thận đặt nó vào một chiếc vali niêm phong rồi rảo bước rời đi.

Cơ thể Việt tiếp tục chìm sâu xuống đáy bể máu. Trong làn nước đỏ thẫm đục ngầu, Việt mỉm cười cay đắng.

Bi kịch thật đấy… Nhưng nếu đây là cái giá để tái sinh, tôi sẽ chấp nhận trở thành con quỷ của thế giới này.

0
0

Nội dung chương này chỉ khả dụng khi đọc từ ứng dụng COMI

Tải COMI từ chợ ứng dụng

Trước
Novel Info

THẢO LUẬN TRUYỆN NÀY

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH

b
Anh Hùng?
13/12/2021
bia 600px
Phiêu lưu kí
20/11/2021
600×800-min
The neighbor
11/08/2024
the elite
The Elite
22/06/2020
Thẻ:
Đời Thường, hành động, kinh dị, Quỷ, tâm lý, Tận thế, truyện chữ, truyện Việt Nam, Zombie
  • Trang chủ
  • Về chúng tôi
  • Điều khoản sử dụng
  • Hỏi & Đáp
  • Liên hệ

COMI © 2024 Comicola - Nền tảng truyện tranh bản quyền duy nhất tại Việt Nam.

Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Comicola

Giấy xác nhận Đăng ký hoạt động phát hành Xuất bản phẩm điện tử số 2700/XN-CXBIPH do Cục Xuất bản, In và Phát hành cấp ngày 01/06/2022

Giấy Đăng kí kinh doanh số 0313105297 do Sở Kế hoạch và Đầu tư thành phố Hồ Chí Minh cấp ngày 21/1/2015

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiCOMI

Đăng ký

Hãy điền thông tin vào các mục có đánh *

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiCOMI

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiCOMI

Premium Content

is a premium chapter

It will cost you coins to buy this chapter.

Click button buy chapter below to confirm about purchase this chapter, or cancel to close this popup.

Please login to buy this chapter.