8098-quyen-1-thieu-gia-nha-ho-luong
Lương Nhất chưa bao giờ cảm thấy sát ý của mình lại tràn ngập như vậy, những âm khí đen đặc tỏa ra ngày càng nhiều, mắt hắn nổi lên từng sợ tơ máu lại bị khí đen luồng vào trong chỉ còn thấy mỗi đốm sáng lóe lên trong con ngươi sâu hút. Hắn nghiến răng nhìn một màn dâm loạn trước mắt, từ trong kẽ răng cũng phát ra những tia khí đen đầy âm lãnh. Hắn không ngờ Lương Khất lại đối đầu với hắn, càng không ngờ người kia to gan hùa theo sự càn rỡ của tên bạn khốn nạn của mình.
“Lương Khất… huynh cả gan bỏ qua sự dạy dỗ của ta…” Âm thanh đầy lãnh khí vang lên xuyên thấu vào trí não của Lương Khất đánh hắn thức tỉnh khỏi cơn mê loạn.
Khi đầu lưỡi của Hoàng Hoa tiếp tục xông pha thuận đà đi xuống phía dưới thì một cái tát vang dội khiến hắn choáng váng phải buông bỏ người trong lòng ra, mặt cũng hiện rõ một dấu tay. Hoàng Hoa dục hỏa bất mãn, tầng sương mờ kia cũng vỡ tan, hắn nhíu mày ngước lên muốn trách móc kẻ gây lửa kia, nhưng khi Hoàng Hoa nhìn thấy Lương Khất một đôi mắt mở to kinh khiếp đi kèm với khuôn mặt tái trắng là một vạt mỏng đỏ nhuận thì bao nhiêu ủy khuất trong hắn cũng bị phủi sách chỉ thấy mình một thân tội lỗi.
“Ngươi… vô sỉ…” Lương Khất tay khép vạt áo lại nắm chặt trước ngực, trừng đôi mắt đỏ âu về phía tên tội đồ Hoàng Hoa, mang theo giọng mũi lời nói nghẹn giữa họng đầy tức giận cùng phẫn uất và xen lẫn sự sợ hãi không rõ ràng. Sau đó ánh mắt y lại lén lút hướng về phía sau lưng Hoàng Hoa xuyên qua vai hắn nhìn đến âm hồn đang bị hắc tuyến quấn quanh, đôi vai y run lên bần bật. Lương Khất cúi đầu cắn chặt răng, âm thanh xuyên qua kẻ răng phát ra ken két.
“Ngươi về đi!”
Hoàng Hoa sững sờ nhìn Lương Khất một bộ hoàng hoa khêu nữ vừa bị cường bạo mà tâm tình phức tạp. Hắn vốn thật động tâm với Lương Khất, nhưng người kia dù gì cũng là đồng quan lại là huynh trưởng của huynh đệ tốt của hắn. Hoàng Hoa hắn vốn muốn từ từ vun đắp thiện cảm với mối tình đầu của mình, càng không nghĩ đến việc sẽ vô lễ với y, nhưng tình huống vừa rồi… hắn đầu óc mụ mị lại bất chấp cả theo bản năng nguyên thủy mà dục hỏa bất tuân. Nhưng chẳng phải giây phút vừa rồi Lương Khất cũng đã đáp lại hắn sao, sự đáp lại giữa môi lưỡi và da thịt nóng ấm kia sao lại nhanh chóng thay thế thành hành vi hắn cưỡng ép người.
“Ta…” Hoàng Hoa phút chốc cảm thấy mình thật vô tội, rõ ràng là Lương Khất câu dẫn hắn trước a, nhưng nhìn một bộ dạng chật vật, ánh mắt muốn ngậm nước kia những lời muốn phản bác đều nuốt hết vào bụng, hắn tay xoa xoa má thở dài nhận lỗi.
“Xin lỗi, ta nhất thời… kích động.”
Hoàng Hoa chống tay đứng dậy muốn rời khỏi người Lương Khất, nhưng khi hắn đứng lên, bộ vị dưới lớp ngoại bào chưa được xoa dịu kia vẫn bất khuất hiên ngang như một túp lều cường đại đập vào tầm mắt Lương Khất như có như không quẹt ngang qua mũi y. Một màng xấu hổ bối rối giữa cả hai. Hoàng Hoa bộ dạng cuống quýt vội nhảy xuống giường đồng thời nói xin lỗi liên tục. Tuy nói lời xin lỗi nhưng nhìn cái bộ dạng đỏ mặt câu nhân của Lương Khất dục hỏa bên dưới của Hoàng Hoa càng chưa thể dập tắt nhanh chống được.
“CÚT!!!”
Hoàng Hoa bị đuổi thẳng mặt dù da mặt mặt dày vẫn cảm thấy bị tổn thương uy nghiêm, không cách nào khác đành phải gọi hạ nhân phân phó một số thứ về liều lượng thuốc thang, cách thay thuốc cho chân Lương Khất rồi nhẹ giọng khuyên bảo y: “Ngươi chú ý vết thương, mai không cần lên triều ta sẽ xin phép cho ngươi.” Lương Khất một bộ mặt lạnh quay đầu hướng khác không thèm nhìn hắn một bộ tiễn khách rõ rệt.
Hoàng Hoa thất vọng cùng uất ức một đường ra cửa lớn không quay đầu lại.
Sau khi Hoàng Hoa về, hạ nhân loay hoay lau dọn nước vương vãi dưới sàn, quét dọn những mảnh gỗ vụn vãi xung quanh dường như nát bấy. Hạ nhân là Lưu Nhàn một góa phụ đã hơn bốn mươi, làm cho Lương gia cũng khá lâu, từ sau khi nhị thiếu gia gặp tai nạn, hai vợ chồng Lương lão gia về quê thì đại thiếu gia cũng đuổi đi không ít hạ nhân chỉ chừa lại vài người lâu năm, nên bà cũng tự biết thân phận không hỏi qua sự việc xảy ra trong phòng. Tính khí đại thiếu gia trước giờ không thích người khác hỏi han mình, bà cũng chỉ có thể để lo lắng trong lòng nhưng nhìn bộ dángcủa đại thiếu gia lúc này bà thật sự lo lắng, dù gì cũng là đứa trẻ bà nhìn lớn lên.
“Thiếu gia chân người có cần thay thuốc?” Lưu Nhàn cẩn thận vừa nhìn sắc mặt Lương Khất vừa nhỏ giọng hỏi.
“Không cần, thím cứ về nghỉ ngơi đi.” Lương Khất nhắm chặt mắt, hai tay bấu chặt lấy tấm trải giường, tấm trải giường nhăn nhúm bị ngón tay y bấu chặt như muốn đâm thủng từng lớp vải dày bên trong chứa đầy bông mềm mại. Lưu Nhàn thở dài trong lòng, cúi chào đại thiếu gia lạnh lùng khó tính rồi quay ra cửa. Cánh cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn một mình vị thiếu gia tóc tai có điểm rối, vạt áo lỏng lẻo, trông khá chật vật, người vẫn ngồi im trong phòng, nhưng nếu chú ý sẽ thấy đôi vai gầy đang run lên từng nhịp. Một sự run rẩy từ tận sâu trong tâm.
“Mở mắt ra!!!”
“Đệ nói huynh mở mắt ra! Nhìn đệ!!!”
Âm hồn Lương Nhất gào lên hướng sát mặt về phía Lương Khất. Ánh mắt ám đen chỉ có một ít tia sáng trắng lấp lóe. Lương Nhất càng gào to, Lương Khất càng run mãnh liệt, mắt càng nhắm chặt hơn.
Lương Nhất đưa tay chạm nhẹ một bên thái dương của Lương Khất, nơi gần khóe mắt mồ hôi đã ướt đẫm, ngón tay Lương Nhất thật lạnh lẽo chạm vào khiến Lương Khất giật bắn mình, cơ thể tự giác thối lui lại phía sau nhưng đôi mắt vẫn nhắm chặt, y không muốn thấy những hình ảnh mà chỉ mình y có thể thấy.
Lương Khất biết mình đã đến cực hạn.
Y cực hạn sợ hãi.
Điều đó càng làm cho Lương Nhất chán ghét cùng bất mãn, đi kèm theo đó là một cảm giác bất lực vốn đã chìm sau nay lại nổi lên tầng tầng lớp lớp.





