8125-quyen-1-thieu-gia-nha-ho-luong
Sau cơn mưa khí trời đêm lạnh lẽo, noãn lô được xếp vòng quanh giường lớn, nhưng vẫn khiến khiến người trong chăn rút lại một chút. Có lẽ vì bị động mà người nằm kế bên như quán tính đưa vòng tay to lớn, cơ thịt săn chắc màu đồng cổ vòng qua chiếc eo nhỏ gầy, bàn tay thô to xoa nhẹ chiếc bụng trắng phẳng lì rồi nhẹ nhàng kéo người kia vào sát lồng ngực mình hơn, giọng nhỏ nhẹ quan tâm khiến người trong lòng thầm nghĩ mình chắc không phải là người thường rồi mà là trân châu bảo bối.
“Vẫn lạnh sao? Thái y bảo cơ thể ngươi bây giờ hàn khí quá nhiều tốt nhất không nên rời khỏi lồng ngực trẫm.”
Nam nhân mắt vẫn nhắm lại nhíu nhíu mi, ôm người trong lòng siết chặt như muốn truyền hết khí nhiệt trong mình cho người trong lòng.
Người kia lắc lắc cái đầu, tóc đen tuyền xoã tán loạn trên nhung gấm, hương thơm ngọt ngào toả ra từng tấc da thịt nõn nà, từ từng làn tóc mượt mà. Nam nhân rất thích ý mà vùi đầu vào gáy, vào cổ của người trong lòng tham lam hít ngửi rồi lại như chú chó lớn liếm một đường dài thượt trên gáy người phía trước. Cơ thể run nhẹ, từng sợi chân lông mảnh nhỏ cũng run rẩy, khuôn mặt trắng như bạch sứ trên chiếc mũi nhỏ cao cao là một mảng đỏ hồng, Đình Vân đưa tay ra sau lưng mình, thò ngón tay trỏ ra, móng tay được cắt gọn, màu móng tay hồng trong trẻo khẩy nhẹ vào lỗ nhỏ trên đỉnh nhạy cảm của nam nhân. Đáp lại lời trêu chọc của hắn, nam nhân miệng nhếch nhẹ, há miệng ngậm một mảng lớn da thịt non mềm nơi cần cổ thanh gầy kia mà mút mạnh, sau đó là giọng lười biếng trách móc: “Đừng nghịch ngợm, sắp sáng rồi, ngủ một chút đi mai có sức lại đấu khẩu với mấy lão già… ”
Đình Vân thu tay, xoay người áp má vào lồng ngực nam nhân, lồng ngực săn chắc, giữa cơ ngực là đường rãnh sâu kéo dần đến chân rốn phân ra từng khối cơ rõ rệt. Đình Vân có thể cảm nhận được độ lực nảy lên hạ xuống theo hô hấp của nam nhân, hắn cọ cọ chóp mũi cao của mình vào đầu ngực gã “hì hì” hai tiếng.
“Người không sợ thần tức chết các lão già ấy à?”
Mắt cười cong cong, hắn ngước lên nhìn chiếc cằm vuông góc cạnh của nam nhân, nam nhân mắt vẫn nhắm dưỡng thần, lại bị cái đầu tóc đen nhánh cọ đến ngứa cằm.
“Tức chết càng tốt, đỡ cho mấy lão lại nhét xú nương vào chỗ trẫm.”
“Xú nương? Có mà nhan thanh tú mỹ lệ.”
Đình Vân bất chợt bật dậy, hai tay chống lên, eo lưng thẳng tắp bao người bên dưới lại, hồng y mỏng manh khoác hờ trên người nay một bên treo hững hờ trên bả vai, một bên tuột xuống hẳn cánh tay, tà áo dài phủ tràn bàn tay hắn, đóa phù du nhỏ hồng hồng lộ ra sắc xuân. Nam nhân nằm bên dưới, vì động tác bất ngờ của hắn mà mắt ưng xếch hơi mở, nheo một đường đầy ý xấu nhìn mỹ cảnh trước mắt.
“Chua thật, ngươi ghen à?”
“Không!”
“Có!”
“Là có hay là không?”
“Hừ!” Đầy bất mãn Đình Vân chủ động tấn công môi lưỡi người phía dưới, nói đúng hơn là gặm cắn phát tiết đối với long khẩu.
Nam nhân nằm dưới đắc ý vừa cười ha ha vừa kịch liệt đáp lại. Môi lưỡi dây dưa, ngươi quấn, ta cuốn, thủy dịch truyền tống từ khoang miệng người lại lại theo đường lưỡi đi vào cuống họng người kia, răng nanh chạm vào răng cửa khanh khánh. Nam nhân vừa đáp trả cái hôn kịch liệt của tình nhân vừa đưa tay với lấy hộp tinh dầu bên cạnh noãn lô, quệt một mảng lên trên đầu ngón tay một đường lần mò theo lối quen xuống cửa động chật hẹp.
“Thật cố ý trêu ngươi trẫm, không làm chết ngươi ngươi lại sinh hư?”
“Người ta còn bệnh nha?” Cố ý giả giọng yếu ớt nũng nịu một thân cao gầy rất phối hợp đưa đầu gồi tròn trịa của mình ấn ấn bộ vị đang muốn ngủ cũng không xong kia của nam nhân còn đắc ý cười giễu cợt.
“Hừ, cũng biết mình bệnh? Ngươi bệnh trẫm cũng thanh tâm khỏa dục theo hửm?”
Đình Vân khuôn mặt nhỏ nhắn mướt đầy mồ hôi, đôi mắt ướt át, khóe miệng nhỏ xinh đỏ nhuận một màu cong lên đầy ác ý.
“Người bắn ra ngoài là ghét bỏ không muốn ta thụ long thai sao?”
“Bốp!”
Một cái vỗ nhẹ vào cặp mông căng tròn của thần tử hư hỏng đang quỳ kia, nam nhân hừ một tiếng, rồi với lấy khăn lông mềm mại nơi giá treo bên giường, lau một đường sạch thủy dịch trên lưng hắn, trầm thấp giọng nói: “Hừm, ngươi mà thật mang long chủng trẫm sẽ phong ngươi làm nam hậu ngay lập tức!”
“Nếu không thì không được sao? Người vẫn tiếp tục tuyển tú nạp phi à?”
Đình Vân xoay người, hai chân vẫn quỳ, nhưng lại rướn người tay choàng qua cổ nam nhân, híp mắt cười trách móc. Nam nhân trước hơi khựng lại, ánh mắt biến chuyển một giây tựa như nghĩ gì, rồi lại trầm giọng hỏi lại: “Ngươi thật muốn làm nam hậu của trẫm?”
Chốc!
Đình Vân chu môi đỏ hôn một cái lên sóng mũi cao vững như núi của nam nhân rồi lại đắc ý cười: “Ta chỉ muốn làm người đàn ông của người!”
“Nghe có vẻ đại nghịch bất đạo?”
Nam nhân sau khi lau qua một lượt các vết tích trên người tình nhân của mình thì vỗ vô mông hắn như dỗ trẻ hư: “Ngủ đi, mai phải thượng triều sớm.” Nói rồi cũng vứt khăn xuống sàn, kéo người vào lồng ngực, vén mái tóc dài lõa xõa trên mặt Đình Vân, hôn lên ấn ký đỏ chót giữa trán hắn.
“Cái này là mới có đi? Lúc trước không thấy.”
Ấn ký giữa ấn đường Đình Vân không phải hỏa không phải chu sa mà là một đóa mạn đà nho nhỏ tươi rực như máu, khi hắn động tình hoàng đế thấy ấn ký đó lại đỏ rực hơn.
Đình Vân đưa tay sờ sờ ấn ký trên trán mình rồi dùng dáng vẻ yêu diễm kết hợp cái cười ngây ngô nói: “Ta mới xăm, đẹp không, thợ xăm giỏi nhất kinh thành đó.”
“Trẫm muốn chặt bàn tay của tên thợ xăm đã chạm vào da ngươi.” Hoàng Đế đưa ngón trỏ chà nhẹ qua lớp ấn ký, ấn ký mịn màng không giống được xăm lên, tay nghề của tên này cũng giỏi thật.
“A~ không cần, gã cũng không biết ta là ai.”
“Vì sao lại khắc ấn ký?”
Cái trán vốn trơn bóng mịn màng, xuất hiện một tỳ vết, dù tỳ vết này là cho Đình Vân càng thêm mị hoặc nhưng gã vẫn là đau lòng, người này cơ thể yếu ớt khi xăm chắc ăn không ít đau.
“Chẳng phải là muốn được ngươi chú ý nhiều hơn nên mới muốn tạo ấn ký như các nương nương trong cung.”
“Của bọn họ là vẽ lên.”
“Ta biết hì hì. Nhưng nếu ta xăm lên ấn ký này sẽ mãi theo ta không bao giờ xóa nhòa tựa như nói cho ta biết ta đã từng được hoàng thượng vinh sủng.”
Đình Vân một bộ lơ đãng cười đùa nói ra thật bình thường, nhưng hoàng đế lại nghe như có chút gì đó chua xót, gã biết để đến bên cạnh mình, nhận được long sủng đối với một tân Bảng nhãn cũng không phải vinh dự gì, còn bị các lão thần ngày ngày công kích, đường làm quan cũng trắc trở gập gềnh. Hoàng đế nắm lấy chăn lớn đắp chăn phủ kín cả hai, ôm người trong lòng sít sao, thấp giọng thỏ thẻ bên tai người tình trong lòng: “Ta sẽ luôn bên ngươi…” Nói rồi nhắm mắt lại một đường ngủ vững như đã rõ quyết định của mình không suy nghĩ nhiều.
Nằm trong lồng ngực hoàng đế đương triều, Đình Vân đang nhắm mắt thật sâu, lại mở bừng ra, nhẹ nhỏm người dậy, nhìn khuôn mặt ngủ không bao giờ yên ổn của người trong chăn, hắn nheo mắt, cười cười. Tay chạm vỡ mấy giọt mồ hôi do vừa vận động đang chảy chậm rãi trên trán nam nhân, cái chạm làm bọng nước vỡ tan. Hắn thở dài, từ khi được vớt từ dưới hồ lên, ký ức tinh hồn của hắn cũng thức tỉnh.
Đình Vân nhìn ngắm bàn tay gầy trắng của mình đến thấy sợi gân xanh mỏng manh bên dưới, ngón út yếu ớt khẩy khẩy khoảng không, một sợi tơ đỏ thẩm ẩn ẩn hiện hiện mờ ảo dần xuất hiện một đường dài như tơ tằm kêt nối với ngón út của vị hoàng đế còn vùi trong chăn kia.
Đình Vân mỉm cười dịu dàng, tay kia khẩy nhẹ vào mảnh tơ đung đưa trong không gian ấm ấp và đầy vị dục tình, những luồng khí đen từ bên trong sợi tơ cứ dần luồn lách ra ngoài quấn lượn như thân rắn khiến tơ đỏ nặng trĩu. Hắn nhíu mày, tay kia nắm chặt lấy ngón út bao phủ một làn khí đỏ sẫm như máu hút trọn khí đen xoáy sâu vào lòng bàn tay mình.
Tơ đỏ biến mất.
Nhìn từng luồng khí nhạt dần trong khoảng không đến khi biến mất hẳn, tâm trạng của hắn càng tệ hơn. Đình Vân đưa ngón trỏ chỉ chỉ vào ấn đường của nam nhân nhỏ giọng than oán, lại mang thêm một tí oán trách bất đắc dĩ: “Thật là mệnh cách tốt. Một đường chín kiếp mang long mệnh.”
Vì ta phá vỡ một kiếp có được không?
Đình Vân nhìn người đang nằm nhíu mi, bàn tay to lớn lấp ló trong chăn khẽ giựt giựt, hắn đưa tay mình xoa nhẹ vỗ vễ mu bàn tay hoàng đế. Hắn thở dài thì thầm trong họng: “Cái túi da này xem ra không thể chịu nổi nữa…”
Ngày giờ cũng sắp đến, tên Bạch Y kia cũng sắp không chờ được nữa rồi.
Nghĩ nghĩ hắn lại rút mình trong ổ chăn ấm áp của nam nhân nhà hắn suốt một đêm thở dài, mà bàn tay nắm góc chăn chặt thành quyền.
Đời này làm công cực quá. Nhất là làm công cho lão già ấy.
Đình Vân nghiến răng một cái đầy oán giận rồi nhắm chặt mắt ngủ.
Hài~.
Chính vì vậy đến khi Lương Khất tỉnh dậy đập vào đôi mắt mệt mỏi thiếu sức sống của y là khuôn mặt bệnh trạng nhưng đầy yêu diễm của Đình Vân. Nên câu đầu tiên khi tỉnh dậy của Lương Khất không phải thắc mắc tò mò vì sao tên này lại ở đây mà là sững người cảm thán: “Ngươi ngày càng yê… diễm lệ.”
Trước mắt Lương Khất là bạch ngọc y quan, tóc dài như thác buông thả đến eo, đai lưng ngọc bích ôm thắt nơi eo hông thon gọn của Đình Vân. Cơ thể thon gọn hoàn mỹ dưới lớp trang y thương hạng càng tôn thêm sự cao diễm của hắn. Khuôn mặt nhỏ nhắn, giữa trán tuy đã được tóc mái che phủ nhưng vẫn lấp ló ấn ký đỏ yêu hoặc, sóng mũi thanh cao, hướng đường môi mỏng đỏ nhuận trái với vẻ trạng bệnh nhược của người bệnh nên có, ánh mắt một đường cuối mí cong lên khiến hắn như luôn cười. Cả cơ thể tản mác một sự lười biếng như mèo nhưng lại eo lưng thẳng, tà áo phiêu phiêu lại được quy củ chấp lại trên đầu gối, đôi chân thẳng phủ dưới y phục tơ lụa thượng đẳng trông yêu mị nhưng cũng đầy nghiêm túc. Hắn mỉm cười đáp lễ như không ngạc nhiên gì với lời cảm thán của Lương Khất: “Đa tạ.”
“Ta đã hôn mê bao lâu?”
“Ba ngày, đủ để mọi việc biến chuyển…”





