Slide 1
previous arrow
next arrow

9638-chuong-27-1-quy-cay

Đã được một lúc rồi vẫn chưa thấy bất cứ một đứa trong đoàn người mình thao túng mang những đứa trốn chạy về đây, mụ đàn bà váy trắng bắt đầu sốt ruột không biết sao lâu vậy. Bà ta bay lên và lướt nhẹ trên nền cỏ, thăm dò tình hình xem sao lâu mãi không thấy ai trở về. Mới đi được một đoạn, cách cái cây đại cổ thụ quái dị không xa lắm, bất chợ mụ ta phát hiện ra có sáu đứa đang đứng bất động trước mặt.

“Ủa, sao chúng nó lại xuất hiện ở đây?”, bà ta nghĩ thầm, “Thôi kệ đi, tìm thấy được chúng nó là được rồi!”.

Mụ bắt đầu cất tiếng hát, “Những đứa con của ta, hãy về bên ta nào, nơi mà chỉ có chúng ta và những giấc mơ hạnh phúc ~~~”.

Một nụ cười đắc ý đầy sự gian mãnh hiện lên trên gương mặt mụ ta vì đã tóm gọn được những đứa chạy trốn, để rồi lại bị bà ta sai khiến và trở thành những nguồn “dinh dưỡng” nuôi chiếc cây quái gở khổng lồ của mụ. Nhưng do chính sự tự cao đó của mụ đã tạo nên tâm lý chủ quan không đề phòng.

“Hả??????”, sau khi thấy Khánh ngước lên với đôi mắt đang rực sáng, bà liền bị cậu “tặng” cho hai đường lazer vào người và bị bật văng người ra xa.

Sau đó Huy điều khiển hai tảng đá lớn ở trên cao và thả nó rơi xuống mụ ta. May thay mụ ta kịp nhận ra và tạo ra một làn khói cuốn lấy mình, dịch chuyển sang một vị trí khác trước khi bị hai tảng đá đó đè.

“Các ngươi là … Pháp Sư?!?!?!?!?”.

“…”.

“Ta đang hỏi các ngươi đó!!!!”.

“…”, mấy đứa ngơ ngác nhìn nhau.

“Nè bà ta nói cái gì thế?”.

“Ông nói cái gì cơ? Ông buồn đi vệ sinh á???”.

“Sao tôi nhìn khẩu miệng hình như bà kia kêu là muốn được ăn dứa phải không?”.

Hóa ra mấy đứa đã nhét những viên kẹo cao su của Khánh đã được nhai để bịt đôi tai lại, không bị tiếng hát của mụ đàn bà váy trắng kia thao túng tâm trí, nên là giờ xảy ra một tác dụng phụ của cái trò này là … ai cũng đều bị điếc tạm thời.

“Thảm nào mà không điều khiển được chúng nó!”, mụ cáu gắt rồi liền quay đi bỏ chạy về phía cây cổ thụ.

“Ok chắc tạm thời gỡ được cái kẹo cao su được rồi đấy … nào mọi người, chúng ta lại tiếp tục tham gia vào một trận chiến nữa”, Khánh nói.

“Đằng nào ba đứa bọn mình đã tham chiến được 2 cuộc rồi nên cái này không còn lạ nữa haha”, Huy cười.

“Hả??? Ba người đã từng đánh quái các thứ rồi hả????”, ba người kia ngạc nhiên.

Hân nhún vai, “Cũng đại loại thế nhưng … lần này lại khác vì chúng ta có 6 người cùng nhau chiến đấu”, cô lấy chiếc chìa khóa của mình ra và hô câu thần chú, “Star gate … UNLOCK!!!!”, chiếc vòng tròn ma thuật rực sáng xuất hiện, cùng với đó là bộ chiến phục của cô cũng hiện lên trên người.

Linh, Nhật, Vy chứng kiến cảnh tượng đó mà há hốc miệng, “Ô … mài … gót …”.

“Cho dù tôi không phải là Pháp Sư, nhưng mà nhìn bà Hân có quả biến hình đó được cái bộ váy đẹp như vậy thì giờ muốn làm Pháp Sư lắm rồi đó!”, Vy nhìn bộ chiến phục của Hân mà khao khát.

“Ủa thế Huy và Khánh cũng làm được cái này nhỉ?”.

Hai đứa gãi đầu, “À cái này thì … chưa haha …”.

Không để thời gian bị lãng phí thêm nữa, cả sáu người kéo nhau chạy đến nơi mà mụ đàn bà váy trắng cùng với cái cây quái quỷ của mụ đang giam giữ, hút sinh lực của bao nhiêu người vô tội. Khi cả nhóm chạy đến thì thấy mụ ta đang đứng sừng sững mặt đối mặt nhìn về phía họ.

“Các ngươi chơi trò sáu người đánh một người phụ nữ không thấy hèn hả? Yên tâm, ta đã có người của ta để đấu với các ngươi!”, mụ ta điều khiển những chiếc rễ cây của cây cổ thụ và chúng nhả những người bị nhốt bên trong chiếc bọc ra.

“Oh my god …”, lại một lần nữa họ lại phải chiến đấu với đám thây ma của mụ ta.

“Mọi người … chúng ta đã có kế hoạch nào chưa?”.

Hân suy nghĩ, “Ok, mọi người ở đây chăm sóc đoàn zombie này nhé, còn con quỷ kia thì để tôi lo cho!”.

“Rõ!”.

Hân liền triệu hồi Swan và lập tức vẫy cánh bay đi.

“Nào mọi người, chúng ta lại lên dây cót và chiến đấu tiếp với đám người kia nào!”, Khánh xông pha mở bat.

Cậu trượt mình dưới đất né những cũng vô lao của lũ zombie, sau đó bật dậy cùng với đôi mắt hóa đỏ và bắn bất tỉnh từng đứa một. Với kẻ thù ở phạm vi gần, vốn là một đứa to khỏe đam mê thể thao, dùng thể thuật để hạ gục đối thủ quá dễ dàng với cậu ta.

“Thấy bạn ngầu không?”, cậu đánh mắt nhìn Huy cười.

“Cũng kinh đó, giờ nhìn tôi đây!”, Huy bắt đầu tập trung dồn năng lượng vào hai lòng bàn tay. tâm trí cậu lúc này nhớ lại những buổi huấn luyện cùng với anh Khiêm.

“Với phép thuật psychic, em có thể tạo ra được một chiêu thức gọi là Psychic Wave, hay có nghĩa là sóng ngoại cảm. Đòn tấn công đó sẽ mạnh yếu phụ thuộc vào độ tập trung của người sử dụng, nếu em càng tập trung cao độ và kết hợp việc dồn năng lượng vào đôi bàn tay mình, em có thể bật tung được một lúc được nhiều đối phương”, lời nói của Khiêm trong tiềm thức của Huy.

Đúng lúc đó có một đám đang lao tới. Huy giơ đôi tay mình lên chĩa về phía kẻ địch, từ chính lòng bàn tay giải phóng ra một nguồn năng lượng lớn, nó lao tới với uy lực mạnh như có một bức tường lớn đang ủn và bật đẩy cả đám zombie ngã nhoài ra xa.

“Oh my god, mình đã làm được rồi!!!”, một sự hạnh phúc khi nhìn điều mà mình đã làm được.

Nhưng sự hạnh phúc đó đang chưa được chọn vẹn thì đằng sau Huy có một đứa lao bất ngờ, “GRAAAAAGH!!!”.

“HUY COI CHỪNG!!!”, Linh kịp thời phát hiện và cho một kẻ đó ăn một tấm khiêng của mình rồi bị hất cẳng ra.

“Thank you Linh!”.

“You are welcome!”.

Linh cho dù là người mới bộc phát sức mạnh, nhưng nhờ việc hiểu nguyên lý hoạt động của sức mạnh của mình nên cô dễ dàng sử dụng khả năng của mình như một món vũ khí, không phải sợ bố con thằng nào mà không ngán táng từng đứa một.

“Mấy người cứ lao vào đây xem, bà đây sẽ cất cẳng từng đứa một bằng cái tấm kính hồng này cho dù tôi đây không biết nó là cái gì … HAAAAAAAAAAH!!!!!”.

Về ba người kia có vẻ mọi thứ rất suôn sẻ, dễ dàng, nhưng với Nhật với Vy thì đây là một vấn đề khá nan giải. Hai người đang bị lũ zombie vay quanh, chặn mọi lối chạy.

“Nào anh Nhật, mau trổ tài khả năng của anh đi trước khi chúng ta bị lũ kia chúng nó hội đồng bây giờ!!!”.

“Ok để anh!”, cậu rất tự tin mở ra hai cánh cổng không gian rồi cho hai tay vào, “Rồi xem đây!!!!”, cậu chạm lấy và lôi hai thứ cậu vừa mới chạm vào. Và đó là … hai chiếc chảo cỡ bự dùng để rang cơm.

Vy bất lực khi nhìn hai cái chảo, “Cái gì vậy ông nội?!?!?! Sao anh toàn vớ đồ dùng nhà bếp vậy?????”.

“Anh không biết, giờ còn đang không hiểu cách sử dụng năng lực của mình nữa đây nên là cầm đi, có cái để phòng thân là được rồi!”, Nhật nói xong liền xông phi vào cùng với chiếc chào rang cơm, táng một lúc mấy đứa trong đám đang bao vây lấy mình.

Vy cầm chiếc chảo rồi chắp tay, “Cầu Trời cầu Phật sẽ phù hộ cho chúng con thoát khỏi được cái nơi này”, rồi sau đó cô lao vào đánh chiến cùng Nhật, “AY YAAAAA!!!”.

Mụ đàn bà váy trắng đừng ở phía xa theo dõi trận chiến, “Thử xem các ngươi đánh chiến được đến bao lâu với quân đoàn không biết mệt của ta, có đánh thế nào thì chúng cũng tự bật dậy và lao vào tấn công tiếp thôi!”.

“Nhưng ta lại không nghĩ như vậy!”, Hân bất ngờ xuất hiện sau lưng mụ và dí sát thanh kiếm vào cổ mụ.