7516-game-02-lac
Đây là đâu?…
Tôi là Kim…
Tại sao tôi lại ở đây?…
Những câu hỏi liên tục xuất hiện trong đầu tôi như những câu niệm chú.
Cây cỏ hoa đá chen chúc nhau, um tùm mọc khắp nơi, hồng, đỏ, tím, vàng… sắc gì cũng có. Nhưng chim chóc, muông thú thì không một bóng dáng, chỉ có mình tôi như sinh vật sống duy nhất trong khu rừng này vậy. Bầu trời chỉ toàn là một màu tím ma mị.
Tôi không hiểu, chỉ vừa nãy tôi còn đang ung dung chạy trên con đường làng, vậy mà giờ…
Đây là một giấc mơ sao?
Tôi tự vả mình một cái.
“Đau!”
Chà, không phải mơ…
Không phải mơ, vậy thì đánh một giấc đã rồi tính tiếp vậy.
Và cứ như vậy, tôi thản nhiên nằm xuống cạnh một gốc cây, nhắm mắt lại, để cho nửa ngày còn lại của mình thấm thoát trôi qua.
…Ngày hôm sau…
Tôi lim dim mở dần đôi mắt, ngồi dậy ưỡn mình ngáp dài.
Tóc tai bù xù hết cả rồi, quấn luôn mấy cọng cỏ trắng nữa.
“Hmm…”
Vẫn là bầu trời màu tím đó.
Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ nơi cổ tay trái của mình, đã hơn 11 giờ trưa.
“Chà…”
Đã quen hơn một chút với hoàn cảnh của mình rồi, chắc cũng đến lúc tôi nên kiếm gì ăn và tiếp tục chuyến hành trình này.
Mà nhắc đến ăn thì…
Tôi thật ngu ngốc làm sao khi không lấy thứ gì trong nhà hai ông bà già để lót dạ.
“Chết tiệt…”
Mọi sự ngu dốt đều phải trả giá, đành vậy thôi.
Mặc dù kiến thức sinh tồn trong rừng của tôi là bằng không, nhưng tôi nghĩ, ít nhất thì tìm kiếm thực vật ăn được đối với mình không phải là điều quá khó…
…Tôi đã nghĩ vậy.
Nhưng, dù chỉ một, dù chỉ một thứ ăn được thôi cũng không có.
Cái khu rừng quái quỷ gì thế này!?
Tức giận, tôi đấm mạnh vào thân cây trước mắt, để rồi phải hối hận ngay sau đó.
“À á… Đau…”
Tại sao?…
Hoa quả, thực vật đủ sắc màu lấp lánh như vậy, nhìn vào thực sự chỉ muốn than ‘Ôi đẹp thế!’. Nhưng một khi đã chạm vào rồi thì chỉ muốn: ‘Cho tôi order một cây súng, tôi sống trên đời này như vậy là đủ rồi!’.
Pằng!
Game over…
Vâng, là vậy đấy.
Chính xác thì ấu trùng là tất cả những gì tôi có thể thấy được bên trong cây quả và các loại thực vật khác ở khu rừng này, một loạt những sinh vật gớm giếc ồ ạt chui ra bò khắp hai bàn tay khi tôi vừa bẻ đôi quả táo. Hoa quả trong khu rừng này tất cả đều là ngụy trang của những ổ ấu trùng, những sinh vật xấu xí và kinh tởm.
“À… á…”
Bỏ cuộc thì chết đói, tôi đành chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục bước đi…
Chiếc cầu gỗ mỏng manh bắc ngang dòng suối cuồn cuộn chảy xiết và những mỏm đá gồ ghề nhấp nhô chắn dòng nước bắn. Tôi ngồi trên bờ suối, khom lưng khúm tay hứng lấy dòng nước trong cho vào miệng.
Chà, ít nhất thì nước suối vẫn uống được. Lần đầu tôi uống nước không lọc, cũng được đấy chứ. Mà, hoặc là do tình cảnh thiếu thốn nên vậy.
Xong, tôi tiếp tục bước đi, tiếp tục tìm nguồn thức ăn…
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng trôi qua, vẫn chưa kiếm được thứ gì cho vào bụng. Tôi chỉ biết bước đi, một đường thẳng tôi đi mãi, chẳng biết về đâu.
Tôi sẽ chết sao?
Chết không chỗ chôn, chết ở một nơi mà không một ai tìm thấy?
“Không, không không không!”
Một người như tôi mà phải chết như vậy sao? Làm gì có chuyện đó, nực cười!
“Gruuu…”
Gì, gì vậy?
Có âm thanh, là tiếng gì?
Cảm thấy nguy hiểm, tôi khom lưng thủ hai tay trước ngực, chân bước chầm chậm ngó nghiêng xung quanh, tìm nơi phát ra âm thanh…
“Ồ…”
Thấy rồi.
Trước mắt tôi, một con sói bự, cao gần mét tư, dài tầm ba mét, nặng không dưới năm mươi ký. Như một thành phần của khu rừng này, con sói ở đây không giống bao con sói bình thường khác, bộ lông của nó là hỗn tạp của mười mấy loại màu sắc khác nhau. Tròng mắt hay con ngươi của nó thì chỉ có duy nhất là một màu trắng. Xung quanh nó còn bốc lên một luồng khí hắc ám kỳ lạ.
“Làm bạn nhé sói!”
“Grừừừ!”
Làm cái bộ mặt nhăn nhở như thế, hẳn là không rồi.
Nó đang tiến tới gần tôi, thôi xong…
“Này, này, đừng có tới gần đây! Nói cho mày biết, tao là Tazan đấy nhé– Aaaaaaa!!!”
Trò chơi đuổi bắt cùng chú sói vui vẻ đã bắt đầu. Phần thưởng là thịt của đối phương.
“Khôngggg!!!”
“Gàòòòòò phòò gâu gâu meow!!!”
“Đồ tồi, thế mà tao đã nghĩ chúng ta có thể làm bạn cơ đấy!”
Bị một con sói kì dị đuổi theo, thực sự là sợ muốn vãi linh hồn ấy nhỉ? Nhưng may thay, người ta thường nói sói chạy rất nhanh, còn ở trường hợp của tôi thì hoàn toàn ngược lại, sự chậm chạp của con sói đã giúp khả năng sống sót của tôi tăng lên rất nhiều.
Chỉ có điều…
…Tôi sắp kiệt sức rồi, sau năm phút chạy.
Nhanh cũng chẳng lại với bền.
Tôi phải làm gì đ–
“Ôi má mì!”
Phù, khúc đá chết tiệt! Suýt thì làm mồi cho sói luôn rồi.
Phải tìm ra cách nào nó để cắt đuôi con sói càng sớm càng tốt, nếu không cứ thế này thì tôi chỉ có nước chui vào bụng nó mà đợi kiếp sau đầu thai thôi.
“Ổ ấu trùng…”
Đúng rồi, là những quả ăn ngụy trang của đám ấu trùng, tôi có thể nhìn thấy một vài quả táo trắng rơi phía trước đường đi của tôi. Tôi sẽ tận dụng chúng.
Với suy nghĩ như vậy, ngay khi chạy tới gần vị trí của những quả táo trắng, không do dự, tôi khom mình nhanh tay nhặt chúng lên. Hai tay hai quả và–
“Của mày đây!”
–Toàn lực ném chúng vào con sói.
Một quả đã bị trật quỹ đạo, nhưng rất may quả còn lại đã bay chính xác vào miệng con sói. Hoàn hảo, mặc dù khá là khó tin.
Song, theo phản xạ, con sói sẽ tự nhiên ngậm miệng lại, quả táo bị vỡ nát và những con ấu trùng từ bên trong quả táo sẽ thoát ra ngoài, chảy vào cổ họng nó.
Giờ thì con sói đã bị khựng lại, tôi có th–
Uầy!? Không thể nào…
Chưa được dăm bước con sói đã vùng dậy tiếp tục đuổi theo tôi.
“Thôi nào…”
Mà nghĩ lại thì cái phương án ngu ngốc này vốn dĩ đã chẳng có tác dụng gì từ đầu, ném mỗi hai quả táo thì làm ăn gì cơ chứ. Chỉ được mỗi lúc nãy may mắn ném trúng cổ họng con sói, nhưng vô ích.
Không xong, sắp đạt giới hạn mất rồi…
Đối với con sói kỳ dị này tôi mà leo lên cây cũng không chắc gì đã thoát, hơn nữa nó sẽ canh chừng bên dưới…
Phải có cách gì đó, tôi không thể chịu chết như thế này…
…Đợi một chút!
Tôi có thể nhìn thấy, có một cái hang đá ở phía trước, chỉ cách tôi vài chục bước chân. Nó đang tỏa ra một ánh hào quang kỳ lạ.
Chạy vào trong hang không hẳn là trốn được con sói, nhưng dường như có điều gì đó đang mách bảo và thúc đẩy tôi nên chạy vào bên trong cái hang đó…
“Sao cũng được!”
Tôi quyết định, chạy liều vào bên trong hang đá.
Và đó quả nhiên là một quyết định đúng đắn.
Điều kỳ lạ đã xảy ra sau khi tôi trốn vào bên trong hang đá, con sói bất thình lình dừng ngay trước cửa miệng hang. Nó không hề dám hó hé nửa bước tới gần để tiếp tục đuổi bắt tôi nữa, chỉ có thể đứng ngoài nhìn tôi mà gầm gừ…
…Con sói cứ như thế được vài phút rồi, vậy là nó thật sự không thể vào được bên trong này.
Cuối cùng thì…
Như miếng kẹo dẻo bị đun chảy, tôi thả người ngồi xuống dựa lưng vào góc hang thở hồng hộc.
Mệt quá, bây giờ tôi chỉ muốn đánh một giấc cho lại sức mà thôi, chẳng quan tâm gì nữa…
Và rồi, trời tối khi tôi thức dậy. Con sói vẫn đang canh chừng tôi ở bên ngoài hang.
Giờ thì tôi cũng chẳng muốn ngủ nữa, lơ là mà xảy ra mệnh hệ gì thì xong.
“Cái gì đây?”
Một cây nỏ?
Tôi bất chợt để ý đến thứ nằm trên mặt đất đằng trước tôi.
Là một cây nỏ?
Tôi nhặt được vật phẩm là một cây nỏ. Tôi chắc mình đã dùng thứ này rồi, trong game.
Mà sao cũng được, cứu tinh của tôi đây rồi.
Tôi bắt đầu đứng dậy, lượm nhặt tất cả những mũi tên rơi rải khắp nơi và bắt đầu luyện tập với cây nỏ, chuẩn bị để tiêu diệt con sói.
Ngày hôm sau…
Tôi tiêm vào miếng thịt thiu trên mặt đất thứ thuốc mê tôi đã nhặt được trong hang.
Vì sao tôi biết được nó là thuốc mê á?
Trên cái kim tiêm có ghi rõ ấy mà.
Mà thôi, quan tâm làm gì.
Tôi chậm rãi bước tới gần miệng hang đá, ném miếng thịt cho con sói đang canh chừng tôi ngoài kia.
Không ngoài dự đoán, con sói ngay lập tức cắn mồi, nó nuốt trọn miếng thịt vào trong bụng, thật ngu ngốc. Bây giờ, tôi chỉ phải chờ cho tới khi thuốc mê ngấm vào và khiến nó phải ngủ. Trong khi đó, tôi sẽ tiếp tục luyện tập sử dụng cây súng nỏ.
“Tốt!”
Hơn sáu tiếng đồng hồ trôi qua trong khi tôi dí mắt vào chiếc máy chơi game trên tay.
Cuối cùng thuốc cũng đã ngấm và khiến con sói phải ngủ gục, đến bây giờ mới chịu ngấm, tôi còn tưởng thuốc không có tác dụng chứ.
Canh me tôi hai ngày liền, hẳn là nó đã nghĩ rằng tôi nhất định sẽ phải sớm rời khỏi hang thôi, hoặc cũng có thể là chẳng có con mồi nào quanh đây để nó có thể tìm kiếm nữa nên phải giữ chặt lấy miếng mồi ngon như tôi.
Dù sao thì…
“Đời bé đã tàn!”
Nấp bên trong hang đá, tôi nhắm cây nỏ vào con sói đang ngủ say trước mắt tôi, phóng một mũi tên.
Phập!
Mũi tên xuyên thủng bụng con sói khiến nó bật tỉnh rú lên, vùng vẫy trong đau đớn tột độ.
Và rồi, tôi nhanh chóng vùng dậy, cầm lấy cây giáo bên cạnh xông tới con sói như con thú dữ vồ mồi.
Dùng hết lượng sức lực cạn kiệt trong cơn đói hai ngày qua của mình, ghim mạnh lưỡi giáo xuống yết hầu con sói, máu tươi từ đó bắn tung toé. Nó căng chân rú lên một tiếng cuối đời và nằm bất động hoàn toàn trên vũng máu đặc sệt của mình.
“Sống rồi, mình sống rồi…”
Không thể tin được, thật khó tin là tôi vừa giết một con sói. Thật kỳ diệu.
Sau cùng tôi đã có thể thở dài một cách thoải mái nhất, rút cây giáo ra khỏi con sói rồi nằm bệt xuống bãi cỏ trắng. Tôi hướng mắt nhìn lên bầu trời trong tím ma mị, hít một hơi thật sâu rồi thở ra…
Thật ra mà nói thì lúc đầu tôi định nhắm bắn vào đầu nó làm một phát chết luôn chứ không phải thế này đâu.
Nhưng chuyện thì ai cũng biết rồi đấy, đây không phải game, nghĩ lúc nào chẳng dễ hơn làm.
Trông con sói bị tôi giết dã man như thế này, tôi cảm thấy cũng có chút mủi lòng. Nhưng khó trách, dù sao thì số phận đã định một trong hai sẽ phải làm thức ăn cho nhau. Cốt cũng là vì mạng sống của bản thân mình.
Con sói tội nghiệp…
Tội nghiệp…
….Đùa thôi!
Tôi bật một cái đứng phắt dậy, hai tay dang rộng, mặt hướng lên trời cười điên loạn:
“Muahahahahahaha!!!”
Hai ba ngày trời không hề có thứ gì cho vào bụng, chỉ có mấy ngụm nước suối, vậy mà tôi vẫn còn sống tốt thế này. Thật là một kỳ tích khi tôi còn sống và thoát khỏi thảm cảnh bị con chó sói ăn thịt.
Tôi thật quá đỗi kỳ diệu mà.
Tôi tiếp tục cười, và rồi, tôi duỗi thẳng hai lòng bàn tay, vuốt nhẹ hai bên mái tóc dựng ngược của mình ra sau, tự phán một câu thật ngầu:
“I’m prefect!”
Muahahaha!
Con sói ngu ngốc, đáng đời lắm. Nhờ con sói này mà bây giờ mạng sống của tôi đã có thể được kéo dài thêm. Mong là thịt nó sẽ đủ dùng cho đến khi tôi thoát khỏi khu rừng này
“Yên nghỉ nhé, sói. Cầu cho mày sớm được siêu thoát. Muahahaha!”
Xong, tôi nắm lấy xác con sói và kéo vào bên trong hang đá nơi tôi đã trốn.
Một hang động dạng chữ U ngược với chiều cao gấp ba lần chiều cao của tôi hoặc có thể hơn, chiều ngang miệng hang lượng cũng tầm năm, sáu sải chân. Bên trong hang thì cũng chỉ toàn là đá và đá mà thôi, không có gì đặc biệt. Từ miệng hang đi vào chừng ba mươi bước nếu vào sâu bên trong hơn nữa thì ta có thể nhìn thấy được… Một màu đen, phải, đen nghịt, chẳng thấy gì đâu, mà tôi cũng chẳng có ý định vào sâu hơn để làm gì.
Nhớ lại trước đó, khi mà tôi chạy thoát khỏi bị con sói đói rượt và trốn vào bên trong hang đá này, nó đã không dám lao vào để bắt tôi.
Vậy, câu hỏi ở đây là, cái hang này thừa lớn để nó có thể lao vào mà chẳng cần bận tâm những thứ kiểu như ‘Ôi, cái hang này nhỏ quá nếu mình chui vào và bị kẹt thì thằng người sẽ đập nát sọ mình mất’. Thế tại sao nó lại chỉ dám đứng bên ngoài?
Tôi thì chắc chắn rằng lúc đó con sói hoàn toàn có thể xông vào bên trong, chẳng có gì ngăn cản nó hết.
Thứ đã ngăn cản con sói không phải kiểu như bức tường vô hình nào đó, mà là nỗi sợ hãi của nó đối với cái hang này. Dáng vẻ con sói lúc đó, vô cùng sợ sệt, tứ chi run rẩy.
Tôi tự hỏi trong cái hang này có điều gì đã khiến nó phải sợ hãi như thế?…
Một điều đáng bận tâm. Nhưng, tạm thời thì trước tiên tôi phải làm đầy cái bụng rỗng mấy ngày qua của mình đã, chẳng còn sức để mà nghĩ nhiều nữa. Chết cũng phải ăn no trước.
Cuối cùng sau bao nhiêu ngày tôi cũng đã có thể có một bữa ăn. Tôi lòng vòng bên trong hang đá tìm lấy một thứ có thể cắt thịt con sói.
“Đây rồi.”
Tôi cúi người nhặt lấy thanh kiếm ngắn trên mặt đất. Thứ sắc bén này có thể dễ dàng thẻo thịt con sói.
Bên trong hang đá này có rất nhiều thứ tôi có thể tìm thấy được đại loại như quần áo, vải rách hay là mấy thứ vũ khí như giáo và cây nỏ lúc nãy tôi dùng để giết con sói.
Ngoài ra thì tôi còn tìm thấy vài vệt máu và thịt nữa, chắc hẳn đã từng có người tới đây, và trông cái hang này thực sự là một nơi nguy hiểm như tôi nghĩ, tốt nhất thì tôi nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt…
Nhưng vẫn cứ là lấp đầy cái bụng đã.
Giờ thì, củi khô đã được sắp sẵn trong hang, bây giờ việc tôi cần làm là tạo ra lửa.
“Lửa?”
Còn chần chừ gì, bật lửa có sẵn trong balô rồi, đốt củi lên và thưởng thức mòn thịt sói nào.
Một lúc trôi qua…
Ngoạm ngoạm ngoạm…
Ngon, ngon muốn khóc luôn, cuối cùng tôi cũng đã có thể có một bữa ăn đầu tiên sau hai ba ngày nhịn đói. Thịt sói nướng.
Thật khó tin nổi thứ thịt sói này có thể ngon tới mức như này mà chẳng cần thêm nếm chút gia vị gì, mặn nhạt vừa phải, chỉ cần cho vào miệng thôi là lưỡi đã muốn tan chảy ngay.
Chẳng thể nào dừng nhai được, hết miếng này đến miếng khác, hai tay tôi như tự động hoạt động theo ý của nó, tôi chỉ nghĩ đến việc nhai và nuốt, nhai và nuốt, đã phải chịu đựng cơn đói này mấy ngày liền rồi, trời quả không phụ tôi.
“Muahahaha!”
Vừa nhai thịt tôi vừa cười như một tên tâm thần. Đây là phần thưởng của kẻ chiến thắng trên chiến trường.
“Game clear!”
Ta chính là kẻ đỉnh nhất.
“Muahahaha—“
“Ô hô, lại một tên người thường nữa!”
“Hứm!?”
Một giọng nói bất ngờ xuất phát từ phía sâu bên trong hang động. Một bóng dáng cường tráng xuất hiện cùng thân thể trần trụi, để lộ hoàn toàn từng thớ cơ khổng lồ và săn chắc.
“…”
Tôi chầm chậm đưa mắt nhìn xuống phần thân dưới của hắn.
Phù, ít nhất thì hắn vẫn mặc quần, con mắt tuyệt đẹp của tôi vẫn an toàn.
…Ơ mà, tay phải của hắn… Ơ… Khoan à? Là một mũi khoan?
T-Thật sao?!
Không chỉ thế, theo sau hắn còn có, một chiếc đầu lâu.
Một chiếc đầu lâu dữ tợn với kích thước khổng lồ mang theo những tia điện khủng khiếp.
Thôi xong, lần này tôi…
…Game over rồi.
!Game 02 – End!





